Tối hôm đó chúng tôi ăn lẩu ở Palo Alto. Thịt bò vừa được cho vào nồi thì rượu được rót vào. Alan Walker ngả người ra sau ghế, nhìn nhóm các doanh nhân, nhà đầu tư và kỹ sư, rồi bình tĩnh nói: "Đừng hỏi thời đại này đã làm gì với Đặng Tiểu Bình nữa. Đặng Tiểu Bình không chết. Ông ấy chỉ bị thời đại này nén lại, nghiền nát và trừu tượng hóa, cuối cùng trở thành một biểu tượng. Trước đây, họ là con người, là cấp trên, là sếp, là chuyên gia, cả một tập hợp kinh nghiệm và khả năng phán đoán; ngày nay, họ đã bị chia nhỏ thành những đơn vị nhỏ hơn, nhẹ hơn, rẻ hơn và dễ sử dụng hơn. Trước đây, họ được gọi là con người; ngày nay, họ được gọi là biểu tượng." Một khoảnh khắc im lặng bao trùm bàn ăn. Mọi người đều biết đây không phải là cảm xúc; đó là hiện thực. Điều đã thay đổi không chỉ là công cụ, công việc và ngành nghề; mà chính là cách con người tồn tại. Điều tàn nhẫn nhất không phải là bị loại bỏ, mà là bị tháo dỡ trước tiên. Nhiều người cho rằng điều đáng sợ nhất trong thời đại này là nạn thất nghiệp. Thực ra thì không. Điều thực sự đáng sợ là trước khi bạn rời khỏi sân khấu, bạn đã bị tháo rời. Thời gian, kinh nghiệm, khả năng diễn đạt, phán đoán, quy trình và thói quen của bạn sẽ bị chia nhỏ thành từng phần, được trích xuất, tái sử dụng và chuyển giao. Trước đây, con người có giá trị vì nhiều khả năng chỉ có thể tồn tại trong một người. Thời đại này không đòi hỏi một con người hoàn chỉnh, mà là phần dễ sử dụng nhất của bạn. Nguyên tắc đầu tiên rất đơn giản: Cái gì có thể diễn đạt thì có thể ghi lại. Cái gì có thể ghi lại thì có thể sắp xếp. Cái gì có thể sắp xếp thì có thể học hỏi. Cái gì có thể học hỏi cuối cùng có thể được mã hóa. Vì vậy, ông Đặng Tiểu Bình không đột nhiên trở nên vô giá trị. Thay vào đó, tài sản quý giá nhất của họ, lần đầu tiên, không còn cần phải gắn bó hoàn toàn với họ nữa. Đây là thực tế phũ phàng: thế giới bắt đầu nhận ra rằng nó có thể tiếp tục sử dụng bạn mà không cần bạn như một con người hoàn chỉnh.

Điều mà lão Đặng mất không phải là chức vụ, mà là giá trị của "toàn bộ con người" của ông.
Tối hôm đó, Alan đã nói một điều rất quan trọng:

Cuối cùng, cuộc đời của một người sẽ tan chảy thành thứ gì đó dễ lưu truyền hơn.
Khi còn trẻ, người ta luôn cảm thấy mình nên để lại điều gì đó trong cuộc đời.
Công ty, tác phẩm, phương pháp, danh tiếng, những người họ đã hướng dẫn, những phán xét được đưa ra sau khi nhìn thấu thế giới.
Ngày nay, nhiều người sẽ dần nhận ra rằng họ thực sự đã để lại điều gì đó, nhưng cách họ để lại nó đã thay đổi.
Những gì bạn đã viết sẽ bị tháo dỡ. Những gì bạn đã nói sẽ được thu thập. Thứ tự bạn làm mọi việc sẽ được sắp xếp. Những phán đoán, gu thẩm mỹ, kinh nghiệm và cảm giác về tỷ lệ mà bạn đã trau dồi cuối cùng sẽ trở nên tinh tế hơn, rời rạc hơn, tiêu chuẩn hóa hơn và dễ dàng lưu truyền hơn. Chúng sẽ tiếp tục tồn tại, nhưng không còn là một tổng thể nữa. Đây là phần bi thảm nhất. Một người làm việc chăm chỉ cả đời, luôn nghĩ rằng họ đang dần dần xây dựng một nền tảng vững chắc cho cuộc sống của mình. Nhưng với sự xuất hiện của kỷ nguyên mới, nhiều điều quan trọng đã được xử lý lại: **làm mỏng đi, chia nhỏ, nén lại, đánh số và định giá.** Cuối cùng, điều còn lại không phải là bạn đã đi bao nhiêu đường vòng, bạn đã thức bao nhiêu đêm, hay bạn đã chịu đựng bao nhiêu nỗi bất bình. Điều còn lại là **những phần dễ tiếp thu nhất.** Không phải là bạn đã sống vô ích. Mà là phần lớn những gì bạn đã trải qua cuối cùng đã khiến bạn trở nên không cần thiết.

Lão Đặng không chết, ông chỉ nghe thấy tiếng vỡ vụn của chính mình sớm hơn những người khác
Cuối cùng, Lão Đặng không thuộc một nhóm tuổi cụ thể nào. Lão Đặng của ngày hôm nay chỉ là tất cả mọi người của ngày mai.
Bạn nghĩ mình vẫn còn trẻ, vẫn nhanh nhẹn, vẫn có thể theo kịp.
Bạn nghĩ mình vẫn còn trẻ, vẫn nhanh nhẹn, vẫn có thể theo kịp.